Chuyện nhà mình · Ngày qua nhà mình · Nuôi con · Phụ nữ ơi

Năng lực hạnh phúc

Nhớ buổi tối tan làm muộn, cả văn phòng chỉ còn mình và Dung. Hai đứa ngồi hai góc, thỉnh thoảng nhổm lên hỏi: “về chưa?”. Có lúc mình tha lon snack qua phía Dung ngồi nhìn mẻ. Có khi chú bảo vệ lên dòm vô, nói: “hai đứa chưa về hả? Chú tưởng về… Continue reading Năng lực hạnh phúc

Chuyện nhà mình · Ngày qua nhà mình · Những cuộc tình trong đời · Những người quanh Trâm · Về Trâm

Sẵn sàng bên nhau

Cuộc sống hôn nhân của mình đơn giản. Hầu như không có mâu thuẫn gì. Mình muốn gì làm nấy. Chồng mình muốn gì làm nấy. Bạn bè không bao giờ nghe tụi mình than phiền về nhau. Nếu có cũng chỉ là những chuyện kể để phân tích triết lý gì đó hoặc những… Continue reading Sẵn sàng bên nhau

Chuyện nhà mình · Ngày qua nhà mình · Những người quanh Trâm · Phố của anh, của em...

Yesterday once more

Vào tòa soạn thật sớm vào sáng Chủ Nhật. Ghé lại Thị xã cà phê, rồi bị chồng đuổi lên văn phòng “để anh cà phê một mình chút”. Mình quày quả đi lên. Văn phòng hiếm khi trống trơn thế này. Không phải do cuối tuần. Mà là do COVID. Nếu không bắt buộc… Continue reading Yesterday once more

Chuyện nhà mình · Ngày qua nhà mình · Những người quanh Trâm · Phố của anh, của em...

190620

Lúc chia tay nhau ở vỉa hè rộng đối diện bến Bạch Đằng, các chị vội vã hỏi: em bắt taxi chưa? Mình lặng lẽ đứng ngó chừng xe cho A. Cho đến khi chiếc xe gần đến. Chị M. lại hỏi: Trâm có xe chưa? Mình nói: Giờ em đi bộ qua Nguyễn Huệ,… Continue reading 190620

Ngày qua nhà mình · Những cuộc tình trong đời · Những người quanh Trâm · Phố của anh, của em... · Rong chơi

Sài Gòn vẫn đẹp mê mải…

Những ngày biến mất khỏi blog này, mình đã có 3 ngày nghỉ dưỡng ở Long Hải với những người yêu thương. Sài Gòn vẫn đẹp mê mải. Về Sài Gòn cái là mình viêm họng. Đã lâu rồi không bị ốm vặt nên mình hơi chới với khi cơn viêm họng cứ càng lúc… Continue reading Sài Gòn vẫn đẹp mê mải…

Ngày qua nhà mình · Những người quanh Trâm

Cùng lắm là sắp xếp lại đời mình thôi em…

Lớp yoga sớm còn khá vắng. Tập yoga vào buổi sớm trong một lớp học ngay trong chung cư khiến mình không có cảm giác mình đang làm gì đó mới. Không có cảm giác mình đang theo học. Chỉ thấy, nó như một chi tiết hay ho đời thường mà mình vừa có dịp khám phá. Giống như một buổi sớm mai phát hiện cây hồng vừa đâm một cành mới. Và cứ thế, mỗi buổi sáng sau đó mình hứng thú dõi theo cành hồng con con nọ như một việc làm của ngày.

Ngày qua nhà mình · Những người quanh Trâm

250520

Đến tầng 16, người phụ nữ cuối cùng ra khỏi thang, anh hàng xóm tầng 18 lại lịch sự hỏi: “em đến tầng mấy”. Mình nói: “dạ tầng 8 mà em quên bấm”. Tay mình vẫn cầm điện thoại. Màn hình vẫn sáng lên những dòng tin của D. Lúc thang máy dừng ở tầng 18, người đàn ông hàng xóm đưa tay nhấn tầng 8 rồi mới bước ra. Đó là một người có bề ngoài cao ráo, lịch thiệp, mặt khuất sau chiếc khẩu trang (hoặc do mình không nhìn mặt nên nghĩ vậy). Đó là người có thể mình sẽ không bao giờ gặp lại. Hàng xóm ở cái chung cư thành phố này, có bao nhiêu xác xuất để gặp lại nhau khi đoạn đường chung chỉ là chiếc thang máy?

Ngày qua nhà mình · Phố của anh, của em... · Rong chơi

Chợ Sedo và chăn chiếu rũ mềm

Dung chỉ, quán bánh canh nằm trong chợ Sedo, bán bánh canh bột lọc, kèm chả cá với cái trứng cút. 5k/tô. Tô bánh canh nghe nó tả y chang bánh canh trong truyền thuyết mà quá lâu rồi mình không được ăn. Lại chỉ có 5 ngàn đồng, người ta làm kiểu gì mà… Continue reading Chợ Sedo và chăn chiếu rũ mềm

Ngày qua nhà mình · Những người quanh Trâm · Nuôi con · Phụ nữ ơi

MỘT MÌNH

Nếu hỏi mình điều gì khiến người ta an nhiên, hạnh phúc, mình sẽ nói ngay: đó là khả năng một mình. Biết một mình - nghĩa là không phụ thuộc niềm vui vào ai cả. Nghĩa là bạn có thế giới riêng và tự an lạc, tự chữa lành, tự sáng tạo và cảm… Continue reading MỘT MÌNH