Phố của anh, của em... · Rong chơi

B’lao (2)

B’lao (2) Mở camera coi Cà Na, thấy con đang nằm ngủ phơi tay. Bà ngoại nằm lướt điện thoại bên cạnh. Phải rồi, giờ này ở Sài Gòn vẫn còn sớm lắm, chưa đến giờ ngủ của ngoại. Nhưng ở chỗ mình, đêm đã chìm sâu. 5g chiều, tụi mình nhận lời ăn tối… Continue reading B’lao (2)

Chuyện nhà mình · Hỏi nhăng đáp cuội · Những người quanh Trâm · Rong chơi

Kho báu của đồi

Trên đường núi quanh co mà thoáng đãng của Bảo Lộc, mình chỉ nghĩ đến cây cỏ và những tài sản núi đồi. Chợt mình hỏi: ⁃ Anh, vàng dưới đất người ta khai thác lên là nó nguyên chất lẫn trong cát hay sao? ⁃ Không, nó là quặng vàng thôi. Lẫn nhiều tạp… Continue reading Kho báu của đồi

Ngày qua nhà mình · Những cuộc tình trong đời · Những người quanh Trâm · Phố của anh, của em... · Rong chơi

Sài Gòn vẫn đẹp mê mải…

Những ngày biến mất khỏi blog này, mình đã có 3 ngày nghỉ dưỡng ở Long Hải với những người yêu thương. Sài Gòn vẫn đẹp mê mải. Về Sài Gòn cái là mình viêm họng. Đã lâu rồi không bị ốm vặt nên mình hơi chới với khi cơn viêm họng cứ càng lúc… Continue reading Sài Gòn vẫn đẹp mê mải…

Ngày qua nhà mình · Phố của anh, của em... · Rong chơi

Chợ Sedo và chăn chiếu rũ mềm

Dung chỉ, quán bánh canh nằm trong chợ Sedo, bán bánh canh bột lọc, kèm chả cá với cái trứng cút. 5k/tô. Tô bánh canh nghe nó tả y chang bánh canh trong truyền thuyết mà quá lâu rồi mình không được ăn. Lại chỉ có 5 ngàn đồng, người ta làm kiểu gì mà… Continue reading Chợ Sedo và chăn chiếu rũ mềm

Rong chơi

Đà Lạt vẫn còn đó…

Cảm ơn Đà Lạt trong những ngày bình thường và tuyệt vời nhất. Mình vẫn làm việc, vẫn ngủ nướng hoặc dậy sớm bất thình lình, vẫn lang thang tìm nơi vắng vẻ rồi tự sướng là “thích quá thanh bình quá” (giống như ở SG vậy). Vẫn âm mưu mua một vựa trái cây… Continue reading Đà Lạt vẫn còn đó…